phát biểu của TT Obama nhân năm học mới (2011-12)

Remarks by the President in Back-to-School Speech

Benjamin Banneker High SchoolWashington, D.C.

1:48 P.M. EDT

Phạm Nguyên Trường dịch,

Biên tập: minhthien

Lời người dịch: Từ ba năm nay, trước thềm mỗi năm học mới tổng thống Obama đều đến thăm một trường trung học và có bài nói chuyện với học sinh. Năm nay ông đến trường phổ thông trung học mang tên Benjamin Banneker ở Washington, D.C.




THE PRESIDENT:  Thank you.  (Applause.)  Thank you very much.  Everybody, please have a seat.  Well, Madam President, that was an outstanding introduction.  (Laughter.)  We are so proud of Donae for representing this school so well.

And in addition, I also want to acknowledge your outstanding principal, who has been here for 20 years — first as a teacher, now as an outstanding principal — Anita Berger.  Please give her a big round of applause.  (Applause.)  I want to acknowledge, as well, Mayor Gray is here — the mayor of Washington, D.C. is here.  Please give him a big round of applause.  (Applause.)  And I also want to thank somebody who is going to go down in history as one of the finest Secretaries of Education that we’ve ever had — Arne Duncan is here.  (Applause.)

Now, it is great to be here at Benjamin Banneker High School, one of the best high schools not only in Washington, D.C., but one of the best high schools in the country.  (Applause.)  But we’ve also got students tuning in from all across America.  And so I want to welcome you all to the new school year, although I know that many of you already have been in school for a while. 


I know that here at Banneker, you’ve been back at school for a few weeks now.  So everything is starting to settle in, just like for all your peers all across the country.  The fall sports season is underway.  Musicals and marching band routines are starting to shape up, I believe.  And your first big tests and projects are probably just around the corner.


I know that you’ve also got a great deal going on outside of school.  Your circle of friends might be changing a little bit.  Issues that used to stay confined to hallways or locker rooms are now finding their way onto Facebook and Twitter.  (Laughter.) 


Some of your families might also be feeling the strain of the economy.  As many of you know, we’re going through one of the toughest economic times that we’ve gone through in our lifetime — in my lifetime.  Your lifetime hasn’t been that long.  And so, as a consequence, you might have to pick up an after-school job to help out your family, or maybe you’re babysitting for a younger sibling because mom or dad is working an extra shift.

So all of you have a lot on your plates.  You guys are growing up faster and interacting with a wider world in a way that old folks like me, frankly, just didn’t have to.  So today, I don’t want to be just another adult who stands up and lectures you like you’re just kids — because you’re not just kids.  You’re this country’s future.  You’re young leaders.  And whether we fall behind or race ahead as a nation is going to depend in large part on you.  So I want to talk to you a little bit about meeting that responsibility.

It starts, obviously, with being the best student that you can be.  Now, that doesn’t always mean that you have to have a perfect score on every assignment.  It doesn’t mean that you’ve got to get straight As all the time — although that’s not a bad goal to have.  It means that you have to stay at it.  You have to be determined and you have to persevere.  It means you’ve got to work as hard as you know how to work.  And it means that you’ve got to take some risks once in a while.  You can’t avoid the class that you think might be hard because you’re worried about getting the best grade if that’s a subject that you think you need to prepare you for your future.  You’ve got to wonder.  You’ve got to question.  You’ve got to explore.  And every once in a while, you need to color outside of the lines.

That’s what school is for:  discovering new passions, acquiring new skills, making use of this incredible time that you have to prepare yourself and give yourself the skills that you’re going to need to pursue the kind of careers that you want.  And that’s why when you’re still a student you can explore a wide range of possibilities.  One hour you can be an artist; the next, an author; the next, a scientist, or a historian, or a carpenter.  This is the time where you can try out new interests and test new ideas.  And the more you do, the sooner you’ll figure out what makes you come alive, what stirs you, what makes you excited — the career that you want to pursue.

Now, if you promise not to tell anybody, I will let you in on a little secret:  I was not always the very best student that I could be when I was in high school, and certainly not when I was in middle school.  I did not love every class I took.  I wasn’t always paying attention the way I should have.  I remember when I was in 8th grade I had to take a class called ethics.  Now, ethics is about right and wrong, but if you’d ask me what my favorite subject was back in 8th grade, it was basketball.  I don’t think ethics would have made it on the list.

But here’s the interesting thing.  I still remember that ethics class, all these years later.  I remember the way it made me think.  I remember being asked questions like:  What matters in life?  Or, what does it mean to treat other people with dignity and respect?  What does it mean to live in a diverse nation, where not everybody looks like you do, or thinks like you do, or comes from the same neighborhood as you do?  How do we figure out how to get along?

Each of these questions led to new questions.  And I didn’t always know the right answers, but those discussions and that process of discovery — those things have lasted.  Those things are still with me today.  Every day, I’m thinking about those same issues as I try to lead this nation.  I’m asking the same kinds of questions about, how do we as a diverse nation come together to achieve what we need to achieve?  How do we make sure that every single person is treated with dignity and respect?  What responsibilities do we have to people who are less fortunate than we are?  How do we make sure that everybody is included in this family of Americans?

Those are all questions that date back to this class that I took back in 8th grade.  And here’s the thing:  I still don’t always know the answers to all these questions.  But if I’d have just tuned out because the class sounded boring, I might have missed out on something that not only did I turn out enjoying, but has ended up serving me in good stead for the rest of my life.

So that’s a big part of your responsibility, is to test things out.  Take risks.  Try new things.  Work hard.  Don’t be embarrassed if you’re not good at something right away.  You’re not supposed to be good at everything right away.  That’s why you’re in school.  The idea, though, is, is that you keep on expanding your horizons and your sense of possibility.  Now is the time for you to do that.  And those are also, by the way, the things that will make school more fun.

Down the road, those will be the traits that will help you succeed, as well — the traits that will lead you to invent a device that makes an iPad look like a stone tablet.  Or what will help you figure out a way to use the sun and the wind to power a city and give us new energy sources that are less polluting.  Or maybe you’ll write the next great American novel.

Now, to do almost any of those things, you have to not only graduate from high school, — and I know I’m just — I’m in the “amen” corner with Principal Berger here — not only do you have to graduate from high school, but you’re going to have to continue education after you leave.  You have to not only graduate, but you’ve got to keep going after you graduate.

That might mean, for many of you, a four-year university.  I was just talking to Donae, and she wants to be an architect, and she’s interning with a architectural firm, and she’s already got her sights set on what school she wants to go to.  But it might, for some other folks, be a community college, or professional credentialing or training.  But the fact of the matter is, is that more than 60 percent of the jobs in the next decade will require more than a high school diploma — more than 60 percent.  That’s the world you’re walking into.

So I want all of you to set a goal to continue your education after you graduate.  And if that means college for you, just getting into college is not enough.  You also have to graduate.  One of the biggest challenges we have right now is that too many of our young people enroll in college but don’t actually end up getting their degree, and as a consequence — our country used to have the world’s highest proportion of young people with a college degree; we now rank 16th.  I don’t like being 16th.  I like being number one.  That’s not good enough.  So we’ve got to use — we’ve got to make sure your generation gets us back to the top of having the most college graduates relative to the population of any country on Earth.

If we do that, you guys will have a brighter future.  And so will America.  We’ll be able to make sure the newest inventions and the latest breakthroughs happen right here in the United States of America.  It will mean better jobs, and more fulfilling lives, and greater opportunities not only for you, but also for your kids.

So I don’t want anybody who’s listening here today to think that you’re done once you finish high school.  You are not done learning.  In fact, what’s happening in today’s economy is — it’s all about lifelong learning.  You have to constantly upgrade your skills and find new ways of doing things.  Even if college isn’t for you, even if a four-year college isn’t for you, you’re still going to have to get more education after you get out of high school.  You’ve got to start expecting big things from yourself right now.

I know that may sound a little intimidating.  And some of you may be wondering how you can pay for college, or you might not know what you want to do with your life yet.  And that’s okay.  Nobody expects you to have your entire future mapped out at this point.  And we don’t expect you to have to make it on your own.  First of all, you’ve got wonderful parents who love you to death and want you to have a lot more opportunity than they ever had — which, by the way, means don’t give them a hard time when they ask you to turn off the video games, turn off the TV and do some homework.  You need to be listening to them.  I speak from experience because that’s what I’ve been telling Malia and Sasha.  Don’t be mad about it, because we’re thinking about your future.

You’ve also got people all across this country — including myself and Arne and people at every level of government — who are working on your behalf.  We’re taking every step we can to ensure that you’re getting an educational system that is worthy of your potential.  We’re working to make sure that you have the most up-to-date schools with the latest tools of learning.  We’re making sure that this country’s colleges and universities are affordable and accessible to you.  We’re working to get the best class — teachers into the classroom as well, so they can help you prepare for college and a future career.

Let me say something about teachers, by the way.  Teachers are the men and women who might be working harder than just about anybody these days.  (Applause.)  Whether you go to a big school or a small one, whether you attend a public or a private or charter school –- your teachers are giving up their weekends; they’re waking up at dawn; they’re cramming their days full of classes and extra-curricular activities.   And then they’re going home, eating some dinner, and then they’ve got to stay up sometimes past midnight, grading your papers and correcting your grammar, and making sure you got that algebra formula properly.

And they don’t do it for a fancy office.  They don’t — they sure don’t do it for the big salary.  They do it for you.  They do it because nothing gives them more satisfaction than seeing you learn.  They live for those moments when something clicks; when you amaze them with your intellect or your vocabulary, or they see what kind of person you’re becoming.  And they’re proud of you.  And they say, I had something to do with that, that wonderful young person who is going to succeed.  They have confidence in you that you will be citizens and leaders who take us into tomorrow.  They know you’re our future.  So your teachers are pouring everything they got into you, and they’re not alone.

But I also want to emphasize this:  With all the challenges that our country is facing right now, we don’t just need you for the future; we actually need you now.  America needs young people’s passion and their ideas.  We need your energy right now.  I know you’re up to it because I’ve seen it.  Nothing inspires me more than knowing that young people all across the country are already making their marks.  They’re not waiting.  They’re making a difference now.

There are students like Will Kim from Fremont, California, who launched a nonprofit that gives loans to students from low-income schools who want to start their own business.  Think about that.  So he’s giving loans to other students.  He set up a non-for-profit.  He’s raising the money doing what he loves — through dodgeball tournaments and capture-the-flag games.  But he’s creative.  He took initiative.  And now he’s helping other young people be able to afford the schooling that they need.

There is a young man, Jake Bernstein, 17 years old, from a military family in St. Louis, worked with his sister to launch a website devoted to community service for young people.  And they’ve held volunteer fairs and put up an online database, and helped thousands of families to find volunteer opportunities ranging from maintaining nature trails to serving at local hospitals.

And then last year, I met a young woman named Amy Chyao from Richardson, Texas.  She’s 16 years old, so she’s the age of some of you here.  During the summer, I think because somebody in her family had an illness, she decided that she was interested in cancer research.  She hadn’t taken chemistry yet, so she taught herself chemistry during the summer.  And then she applied what she had learned and discovered a breakthrough process that uses light to kill cancer cells.  Sixteen years old.  It’s incredible.  And she’s been approached by some doctors and researchers who want to work with her to help her with her discovery.

The point is you don’t have to wait to make a difference.  You’re first obligation is to do well in school.  You’re first obligation is to make sure that you’re preparing yourself for college and career.  But you can also start making your mark right now.  A lot of times young people may have better ideas than us old people do anyway.  We just need those ideas out in the open, in and out of the classroom.

When I meet young people like yourselves, when I sat and talk to Donae, I have no doubt that America’s best days are still ahead of us, because I know the potential that lies in each of you.  Soon enough, you will be the ones leading our businesses and leading our government.  You will be the one who are making sure that the next generation gets what they need to succeed.  You will be the ones that are charting the course of our unwritten history.  And all that starts right now — starts this year.

So I want all of you who are listening, as well as everybody here at Banneker, I want you to make the most of the year that’s ahead of you.  I want you to think of this time as one in which you are just loading up with information and skills, and you’re trying new things and you’re practicing, and you’re honing — all those things that you’re going to need to do great things when you get out of school.

Your country is depending on you.  So set your sights high.  Have a great school year.  Let’s get to work.

Thank you very much, everybody.  God bless you.  God bless the United States of America.  (Applause.)

2:06 P.M. EDT










Xin cám ơn. (Vỗ tay). Xin cám ơn rất nhiều. Xin mời quý vị an tọa. Xin cám ơn chủ tịch, bài giới thiệu vừa rồi rất xuất sắc. (Cười). Chúng ta rất tự hào về Donae vì đã giới thiệu rất hay về trường của chúng ta.


Ngoài ta, tôi muốn cám ơn bà hiệu trưởng tuyệt vời của các cháu, người đã làm việc ở đây 20 năm – ban đầu là cô giáo và bây giờ là một hiệu trưởng nổi tiếng – đấy là bà Anita Berger. Xin một tràng pháo tay nồng nhiệt để chúc mừng bà. (Vỗ tay). Tôi cũng muốn cám ơn ông Gray, thị trưởng Washington, D.C. cũng có mặt ở đây. Xin một tràng pháo tay nồng nhiệt để chào mừng ông. (Vỗ tay). Và tôi muốn được cám ơn người sẽ đi vào lịch sử như là một trong những vị bộ trưởng giáo dục tuyệt vời nhất của chúng ta, đấy là ông Arne Duncan, cũng có mặt ở đây. (Vỗ tay).

Tôi rất vui mừng được có mặt tại trường phổ thông trung học Benjamin Banneker, một trong những trường phổ thông trung học tốt nhất, không chỉ của Washington D.C mà còn trên phạm vi toàn quốc nữa. Học sinh cũng đến từ mọi miền đất nước. Vì vậy mà tôi muốn chào mừng tất cả các cháu nhân dịp năm học mới mặc dù tôi biết rằng nhiều cháu đã tựu trường một thời gian rồi.

Tôi biết rằng ở Banneker các cháu đã tựu trường được vài tuần rồi. Bởi vậy mọi thứ đều dần dần ổn định, giống như tất cả những người bạn cùng trang lứa với các cháu trên toàn đất nước. Kì thể thao mùa thu đã được khởi động. Những buổi biểu diễn âm nhạc và diễu hành cũng sắp bắt đầu, tôi tin là như thế. Những bài kiểm tra và những chương trình lớn khởi đầu cũng sắp đến rồi.

Tôi biết rằng các cháu còn có nhiều hoạt động ở bên ngoài trường học. Các nhóm bạn của các cháu có thể cũng thay đổi ít nhiều. Những chuyện trước giờ xảy ra trong sảnh đường hoặc phòng thay đồ tập thể thao hiện đang tìm đường vào Facebook và Twitter. (Cười).

Một số gia đình của các cháu chắc cũng cảm thấy sự khó khăn của nền kinh tế. Nhiều cháu cũng đã biết, chúng ta đang phải trải qua một trong những giai đoạn kinh tế khó khăn nhất trong cuộc đời của chúng ta – trong cuộc đời của tôi. Các cháu đang còn trẻ. Và kết quả là các cháu có thể phải làm thêm sau giờ học để giúp đỡ gia đình hoặc có thể phải trông em khi bố hoặc mẹ các cháu đi làm thêm.

Nghĩa là các cháu có nhiều việc phải làm. Các cháu trưởng thành nhanh hơn và tương tác với một thế giới rộng lớn hơn theo cách mà các thế hệ những người có tuổi như tôi, thành thật mà nói, đã không phải làm. Bởi vậy, ngày hôm nay, tôi không muốn sắm vai một người trưởng thành đứng lên và rao giảng như thể các cháu chỉ là trẻ con – bởi vì các cháu không còn là trẻ con nữa. Các cháu là tương lai của đất nước này. Các cháu là những nhà lãnh đạo trẻ. Và đất nước của chúng ta thụt lùi hay tiến lên phụ thuộc một phần lớn vào các cháu. Vì vậy tôi muốn nói với các cháu một chút về trách nhiệm đó.

Rõ ràng là trách nhiệm đó bắt đầu bằng việc trở thành học trò giỏi nhất theo khả năng của các cháu. Điều đó không có nghĩa là các cháu phải có điểm số cao nhất trong mọi bài tập. Điều đó không có nghĩa là lúc nào chúng cháu cũng là học sinh suất sắc (dịch thoát ý thuật ngữ straight A’s – ND), dù đó không phải là một mục đích tồi. Điều đó có nghĩa là các cháu phải cố gắng. Các cháu phải quyết tâm và kiên nhẫn. Điều đó có nghĩa là các cháu phải làm việc chăm chỉ như thể các cháu biết phải làm việc như thế nào. Và điều đó có nghĩa là đôi  khi các cháu phải liều lĩnh. Các cháu không nên né tránh những môn học mà các cháu thấy khó vì sợ rằng không thể giành được điểm tốt, nếu đó là môn học mà các cháu nghĩ là sẽ cần đối với việc chuẩn bị cho tương lai của các cháu. Các cháu phải biết ngạc nhiên. Phải biết chất vấn. Phải khám phá. Và đôi khi các cháu phải vượt ra ngoài các khuôn sáo cũ.

Đấy chính là mục đích của trường học: khám phá những niềm đam mê mới, học những kĩ năng mới, sử dụng thời gian quý giá này để chuẩn bị cho bản thân và rèn luyện những kĩ năng mà các cháu cần để theo đuổi sự nghiệp mà các cháu thích. Và đó là lí do tại sao khi còn là một học sinh các cháu có thể thăm dò những khả năng rất khác nhau. Giờ này các cháu có thể trở thành một họa sĩ; giờ sau, cháu là một nhà văn; giờ sau nữa, là một nhà khoa học, một nhà sử học hay một người thợ mộc. Đây là khoảng thời gian để các cháu  tìm kiếm những mối quan tâm mới và kiểm tra những ý tưởng mới. Và càng tìm kiếm nhiều các cháu càng sớm tìm ra những điều làm cho các cháu trở nên sống động, những điều làm các cháu đứng ngồi không yên, làm các cháu phấn khích – tìm ra nghề nghiệp mà cháu muốn theo đuổi.

Bây giờ, nếu các cháu hứa không nói với ai thì tôi sẽ kể cho các cháu nghe một bí mật: khi còn học phổ thông, cũng như trung học, không phải lúc nào tôi cũng là học sinh giỏi nhất theo khả năng của mình. Không phải môn nào tôi cũng thích. Không phải lúc nào tôi cũng chú tâm vào học hành như đáng lẽ phải thế. Tôi nhớ khi tôi học lớp tám, tôi phải học một môn gọi là đức dục. Đức dục là về những điều đúng sai, nhưng nếu các cháu hỏi tôi lúc học lớp 8 tôi thích môn gì thì tôi sẽ trả lời là bóng rổ. Tôi không nghĩ đức dục lại nằm trong danh mục những môn học yêu thích của tôi.

Nhưng đây mới là điều thú vị. Sau đó, lúc nào tôi cũng nhớ cái môn đức dục này. Tôi vẫn nhớ cách nó khiến tôi phải suy nghĩ. Tôi vẫn nhớ khi bị hỏi những câu đại loại như: Trong cuộc sống, cái gì là quan trọng? Hoặc như thế nào là coi trọng nhân phẩm và tôn trọng người khác? Sống trong một quốc gia đa sắc tộc – nơi không phải ai cũng trông giống như các cháu, suy nghĩ giống cháu hoặc xuất thân từ những vùng lân cận với các cháu – nghĩa là thế nào? Chúng ta tìm cách sống chung với mọi người như thế nào?

Mỗi một câu hỏi như thế lại dẫn tới những câu hỏi mới. Và không phải lúc nào tôi cũng trả lời đúng, nhưng những cuộc thảo luận và quá trình khám phá đó là những gì còn lại mãi. Hôm nay tôi vẫn còn nhớ những chuyện đó. Mỗi ngày tôi đều nghĩ về những vấn đề đó khi tôi tìm cách lãnh đạo đất nước này. Tôi vẫn hỏi những câu hỏi tương tự về việc chúng ta, một quốc gia đa sắc tộc, phải chung sống với nhau như thế nào để giành lấy những điều chúng ta cần phải giành? Làm thế nào để bảo đảm rằng mỗi người đều được đối xử với sự tôn trọng và nhân phẩm? Chúng ta phải có những trách nhiệm gì đối với những người kém may mắn hơn chúng ta? Làm sao để tất cả đồng bào của chúng ta đều là con em một nhà của nước Mĩ?

Đó là tất cả những câu hỏi bắt nguồn từ môn học hồi lớp tám đó của tôi. Và xin nói một điều như thế này: ngay cả tới bây giờ, không phải lúc nào tôi cũng biết được những câu trả lời cho tất cả những câu hỏi đó. Nhưng, nếu lúc đó tôi bỏ môn học nghe có vẻ chán ngắt này thì chắc hẳn là tôi đã bỏ lỡ một điều gì đó, đã lỡ chính cái điều không chỉ đã làm tôi vui mà còn rất có ích trong phần còn lại của cuộc đời mình.

Vì vậy, trách nhiệm của các cháu là phải thử. Chấp nhận rủi ro. Thử nghiệm những điều mới mẻ. Làm việc chăm chỉ. Đừng thất vọng nếu các cháu không giỏi ngay lập tức. Các cháu không thể giỏi mọi thứ ngay lập tức được. Đó chính là lí do tại sao cháu phải đi học. Tuy nhiên, vấn đề là các cháu cần tiếp tục mở rộng những chân trời và ý thức được khả năng của mình. Đây chính là lúc các cháu làm điều đó. Hơn nữa, đấy cũng chính là những điều khiến trường học thêm thú vị. Trong tương lai, điều đó sẽ trở thành những phẩm chất giúp các cháu thành công, và đồng thời, cũng là những phẩm chất sẽ đưa các cháu tới việc phát minh ra một thiết bị làm cho iPad trông chẳng khác gì một phiến đá. Hoặc nó sẽ giúp các cháu tìm ra cách thức sử dụng nắng và gió để cung cấp năng lượng cho thành phố và đem đến cho chúng ta những nguồn năng lượng mới, ít ô nhiễm hơn. Hoặc các cháu sẽ viết cuốn tiểu thuyết vĩ đại tiếp theo của nước Mĩ.

Để làm hầu như bất kì việc gì trong số những công việc tôi vừa nói, các cháu không chỉ cần học hết phổ thông – và tôi biết là tôi có lí, tôi đang đứng cạnh bà hiệu trưởng Berger ở đây  – các cháu không chỉ phải học hết phổ thông mà còn phải tiếp tục học lên cao nữa, sau khi rời khỏi ngôi trường này. Các cháu không chỉ phải tốt nghiệp, mà các cháu phải tiếp tục học sau khi đã ra trường.

Và với nhiều người trong số các cháu, điều đó có nghĩa là học bốn năm đại học. Tôi vừa nói chuyện với Donae, cô ấy muốn trở thành kiến trúc sư. Hiện tại, cô đang thực tập tại một công ty kiến trúc, và cô đã chấm được trường cô sẽ theo học rồi. Đối với một vài người khác, đó có thể là một trường cao đẳng cộng đồng, một chứng chỉ nghề hoặc một khóa đào tạo. Nhưng vấn đề là hơn 60 % công việc trong thập kỉ tới sẽ đòi hỏi nhiều hơn là bằng tốt nghiệp phổ thông – hơn 60 %. Đó chính là thế giới mà các cháu sắp bước chân vào.

Vì vậy, tôi muốn tất cả các cháu sẽ đặt ra mục tiêu cho mình là tiếp tục học tập sau khi đã ra trường. Và nều điều đó đối với các cháu có nghĩa là trường đại học, thì vào trường thôi cũng chưa đủ. Các cháu còn phải tốt nghiệp. Một trong những thử thách lớn nhất mà chúng ta gặp lúc này là có quá nhiều thanh niên ghi danh vào các trường đại học nhưng cuối cùng lại không tốt nghiệp và hệ quả là đất nước của chúng ta, đất nước đã từng có tỉ lệ những thanh niên có bằng đại học cao nhất thế giới, hiện tại đang tụt xuống vị trí thứ 16. Tôi không thích vị trí số 16. Tôi thích là số một. Nhưng thế cũng chưa đủ. Chúng ta phải làm sao để đảm bảo rằng thế hệ của các cháu sẽ đưa đất nước này trở lại vị trí đứng đầu về số lượng những người tốt nghiệp đại học, tính theo đầu người, so với bất kì nước nào khác trên trái đất này.

Nếu chúng ta làm được điều đó, các cháu sẽ có một tương lai tươi sáng hơn. Và nước Mĩ cũng vậy. Chúng ta có thể đảm bảo rằng những phát minh mới nhất và những đột phá mới nhất sẽ diễn ra ở đây, ở nước Mĩ này. Điều đó cũng có nghĩa là công việc tốt hơn, cuộc sống đầy đủ hơn và nhiều cơ hội hơn, không chỉ cho các cháu, mà còn cho con cháu của các cháu nữa.

Bởi vậy tôi không muốn ai đó đang nghe ở đây ngày hôm nay nghĩ rằng tốt  nghiệp phổ  thông là các cháu đã hoàn thành trách nhiệm rồi. Các cháu vẫn chưa hoàn thành. Trên thực tế, những điều đang diễn ra trong nền kinh tế ngày hôm nay đòi hỏi chúng ta phải học tập suốt đời. Các cháu phải tiếp tục nâng cao những kĩ năng và tìm ra những cách làm việc mới. Kể cả khi các cháu không vào được đại học, kể cả khi các cháu không được học bốn năm trong trường đại học, các cháu vẫn sẽ phải nỗ lực học tập sau khi rời trường phổ thông. Các cháu sẽ phải bắt đầu kì vọng những điều lớn lao từ chính bản thân ngay từ bây giờ.

Tôi biết rằng điều này có thể làm các cháu sợ. Một vài người trong số các cháu băn khoăn làm sao các cháu có thể trả nổi tiền học phí đại học, hoặc vẫn chưa biết các cháu muốn làm gì với chính cuộc đời của mình. Không sao hết. Không ai nghĩ rằng tại thời điểm này các cháu đã có kế hoạch cho toàn bộ cuộc đời mình. Và chúng tôi không nghĩ rằng các cháu phải làm việc đó một mình. Trước hết, các cháu có những ông bố bà mẹ tuyệt vời, họ là những người yêu thương các cháu vô cùng và muốn các cháu có nhiều cơ hội hơn họ – nhân tiện, điều đó có nghĩa là đừng khiến họ phiền lòng khi họ yêu cầu các cháu ngừng chơi game, tắt tivi và làm bài tập về nhà. Các cháu cần phải lắng nghe họ. Tôi nói điều này từ kinh nghiệm của chính mình, bởi vì đó cũng là những điều tôi thường nói với Malia và Sasha (hai cô con gái của tổng thống Obama -ND). Đừng nổi cáu vì điều đó, tất cả chúng tôi đều suy nghĩ về tương lai của các cháu.

Các cháu còn có đồng bào trên khắp đất nước này – trong có có tôi và Arne, cũng như mọi người ở mọi cấp của chính phủ – những người đang làm việc vì các cháu. Chúng tôi đang tiến hành từng bước trong khả năng của mình để bảo đảm rằng các cháu được hưởng một hệ thống giáo dục xứng đáng với tiềm năng của các cháu. Chúng tôi đang làm việc để bảo đảm rằng các cháu sẽ có những trường đại học hiện đại nhất với những phương tiện học tập tiên tiến nhất. Chúng tôi bảo đảm rằng các cháu có đủ sức thanh toán và có thể theo học được trong những trường cao đẳng và đại học trên đất nước này.  Chúng tôi đang làm việc để có được những lớp học tốt nhất – giáo viên cũng tốt nhất, để họ có thể giúp các cháu chuẩn bị cho việc học ở đại học và một nghề nghiệp trong tương lai.

Nhân đây, xin được nói đôi điều về giáo viên. Ngày nay, giáo viên là những người phải lao động vất vả hơn bất kì ai. (Vỗ tay). Dù các cháu đi đến một trường học lớn hay nhỏ, dù các cháu theo học một trường công hay trường tư – thày, cô giáo của các cháu đều không có ngày nghỉ cuối tuần; họ thường dậy từ sáng sớm, suốt ngày phải lên lớp và tham gia các hoạt động ngoại khóa. Và sau đó, họ trở về nhà, ăn tối, rồi tiếp tục làm việc cho tới khuya, chấm bài cho các cháu, chữa cú pháp cho các cháu và kiểm tra xem các cháu đã tìm ra công thức đại số chính xác hay chưa.

Và họ không làm việc đó vì một chức vụ cao sang nào đó. Họ không, chắc chắn họ không làm việc đó vì đồng lương cao. Họ làm vì các cháu. Họ làm bởi vì không gì làm họ hài lòng hơn là nhìn thấy các cháu học tập. Họ sống vì những khoảnh khắc khi các cháu thành công; khi các cháu làm họ ngạc nhiên bằng trí tuệ hoặc bằng vốn từ vựng của mình, hoặc khi họ nhìn thấy con người tương lai của các cháu. Họ tự hào vì các cháu. Và họ nói, tôi đã từng làm việc để chàng trai hay cô gái tuyệt vời này có được thành công. Họ tin rằng các cháu sẽ trở thành những công dân và những nhà lãnh đạo sẽ dẫn dắt đất nước này đi tới tương lai. Họ biết rằng các cháu là tương lai của tất cả chúng ta. Vì vậy mà các thày cô giáo của các cháu đang truyền đạt cho các cháu tất cả những hiểu biết của họ, và họ không hề đơn độc. 

Nhưng, tôi muốn nhấn mạnh điều này: Với tất cả những thách thức mà đất nước chúng ta đang gặp hiện nay, chúng tôi không chỉ cần các cháu cho tương lai, chúng tôi thực sự cần các cháu ngay lúc này. Nước Mĩ cần lòng đam mê và ý tưởng của tuổi trẻ. Chúng tôi cần lòng nhiệt tình của các cháu ngay từ bây giờ. Tôi biết là các cháu đáp ứng được vì tôi đã nhìn thấy nó. Không có gì làm tôi hứng thú hơn là biết rằng thanh niên trên khắp đất nước này đang tạo ra dấu ấn riêng của họ. Họ không chờ đợi. Họ đang tạo ra sự khác biệt ngay từ bây giờ.

Đó là những học sinh như Will Kim ở Fremont, California, người đã thành lập một tổ chức phi lợi nhuận để cung cấp những khoản vay cho sinh viên từ những trường dành cho học sinh nghèo, nhưng muốn khởi sự việc làm ăn riêng của mình. Hãy cùng suy nghĩ về điều này. Cậu ấy đã cho những học sinh khác vay. Cậu ấy đã xây dựng một tổ chức phi lợi nhuận. Cậu ấy kiếm tiền để làm công việc mà cậu ấy yêu thích – thông qua những giải đấu bóng ném và trò chơi cướp cờ. Cậu ấy là người sáng tạo. Cậu đã thực hiện một sáng kiến. Và bây giờ cậu ấy đang giúp đỡ những thanh niên khác để họ có thể theo học những gì họ cần.

Một thanh niên khác là Jake Bernstein, 17 tuổi, xuất thân trong một gia đình quân nhân ở St. Louis, đã cùng với chị gái tạo ra một trang web giúp thanh niên cơ hội phục vụ cộng đồng. Và họ đã tổ chức những hội chợ tình nguyện và thiết lập một sơ sở dữ liệu trực tuyến, giúp đỡ hàng ngàn gia đình tìm kiếm những cơ hội trở thành tình nguyện viên, từ việc sửa sang những con đường mòn cho tới việc phục vụ tại những bệnh viện địa phương.

Và năm ngoái tôi đã gặp một cô gái trẻ tên là Amy Chyao đến từ Richardson, Texas. Cô ấy 16 tuổi, cùng tuổi với một số cháu ở đây. Trong suốt mùa hè, tôi nghĩ vì có người trong gia đình cô ấy đã mắc bệnh nên cô đã quyết định sẽ quan tâm tới việc nghiên cứu về bệnh ung thư. Nhưng Amy Chyao lại chưa học hóa học nên cô ấy đã tự học môn này trong suốt mùa hè. Sau đó, cô đã áp dụng những điều đã học được và khám phá ra một quá trình mang tính đột phá là sử dụng ánh sáng để tiêu diệt các tế bào ung thư. Mười sáu tuổi. Không thể tin được. Một số bác sĩ và nhà nghiên cứu đã tiếp xúc với cô sấy, họ muốn làm việc cùng với cô để giúp cô khai thác khám phá này.

Điều này chứng tỏ rằng các cháu không cần phải chờ đợi, có thể tạo ra khác biệt ngay từ bây giờ. Nghĩa vụ đầu tiên của các cháu là học cho giỏi. Nghĩa vụ đầu tiên của các cháu là phải bảo đảm rằng các cháu đang chuẩn bị cho đại học và nghề nghiệp của chính các cháu. Nhưng các cháu có thể bắt đầu tạo ra dấu ấn của mình ngay từ bây giờ. Nhiều khi thanh niên lại có những ý tưởng hay hơn là những người có tuổi chúng tôi. Chúng tôi cần các cháu thể hiện những ý tưởng đó, cả bên trong lẫn bên ngoài lớp học.

Khi tôi gặp gỡ những thanh niên như các cháu, khi tôi ngồi nói chuyện với Donae, tôi không nghi ngờ gì rằng những ngày tốt đẹp nhất của nước Mĩ vẫn đang ở phía trước, vì tôi biết tiềm năng của các cháu. Chẳng bao lâu nữa các cháu sẽ trở thành những người đứng đầu các doanh nghiệp và các nhà lãnh đạo chính phủ của chúng ta. Các cháu sẽ trở thành những người đảm bảo rằng thế hệ tiếp theo sẽ nhận được những điều họ cần để thành công. Các cháu sẽ trở thành những người làm nên các trang sử mới. Và tất cả đều được bắt đầu ngay bây giờ – bắt đầu ngay trong năm nay.

Cho nên tôi muốn tất cả các cháu, những người đang nghe, cũng như tất cả những người đang có mặt ở Banneker, tôi muốn các cháu làm được nhiều việc nhất trong năm học mới này. Tôi muốn các cháu nghĩ về thời gian này như là khoảng thời gian mà trong đó cháu tiếp nhận thông tin và kĩ năng, các cháu thử nghiệm những điều mới mẻ, các cháu thực hành và ao ước – tất cả những điều mà các cháu sẽ cần để làm nên những điều vĩ đại sau khi các cháu ra trường.

Đất nước của các cháu phụ thuộc vào chính các cháu. Vì vậy hãy ngẩng cao đầu lên. Chúc các cháu có một năm học tuyệt vời. Xin cùng bắt tay làm việc.

Xin cảm ơn các cháu. Xin Chúa phù hộ cho các cháu, xin Chúa phù hộ cho nước Mĩ. (Vỗ tay).

Theo blog Phạm Nguyên Trường


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in: Logo

You are commenting using your account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: